Ác quỷ thành Boston (kỳ 3)
Thêm nhiều nạn nhân nữa bị sát hại trong khi hung thủ vẫn "bặt vô âm tín". Các quan chức thành phố đau đầu vì không có một chút manh mối nào trong khi người dân lo lắng tột độ...

Những vụ giết người hàng loạt ở Boston đã được dựng thành bộ phim mang tên "Kẻ sát nhân ở Boston"
Ngày 8/9/1963, có thêm một nạn nhân nữa bị sát hại, đó là bà Evelyn Corbin, một công nhân 58 tuổi, sống ở căn hộ 224, đường Lafaytette. Thi thể bà nằm dài trên giường, chiếc áo ngủ bị xé rách. Nạn nhân bị siết cổ bằng những chiếc tất chân và có các nút thắt lớn giống như các nạn nhân trước. Kẻ giết người đã hãm hiếp bà Corbin và cắn nhiều nhát trên người nạn nhân. Căn hộ cũng bị lục tung, một ngăn tủ bị mở và chiếc túi xách tay cùng áo nịt ngực của nạn nhân vứt dưới sàn nhà, ngay cạnh giường ngủ.

Nạn nhân Evelyn Corbin
Đến ngày 25/11/1963, trong khi dân chúng thành Boston vẫn chưa hết bàng hoàng về vụ ám sát tổng thống John F.Kennedy 3 ngày trước đó thì người ta lại phát hiện thêm một nạn nhân mới.
Một ngày sau khi tổng thống Kennedy bị ám sát, khi hầu hết người dân Mỹ đang dán mắt vào màn hình vô tuyến để đón xem những tin tức xung quanh vụ án này thì Joann Graff đã bị một kẻ lạ mặt tấn công, hãm hiếp và giết hại ngay trong căn hộ số 54, đường Essex, thị trấn Lawrence, cách Boston 40km về phía bắc.
Chiếc áo sơmi được kéo cao tới tận cổ, còn đôi tất chân và chiếc áo chẽn quấn quanh cổ nạn nhân. Mỗi chiếc lại có một nút thắt khác nhau. Quần lót của nạn nhân rơi xuống sàn nhà còn áo nịt ngực bị xé rách. Bác sĩ pháp y cho biết có vài vết cắn trên ngực nạn nhân.
Cảnh sát tiến hành lấy lời khai của những người hàng xóm của Joan Graff. Họ đặc biệt chú ý tới lời khai của một nam sinh viên sống ở căn hộ ngay bên trên căn hộ của nạn nhân. Anh này cho biết, lúc 15h25 cùng ngày, anh có nghe thấy nhiều tiếng bước chân ở hành lang. Có ai đó gõ cửa căn phòng đối diện phòng của anh và khi anh mở cửa ra xem thì thấy một thanh niên khoảng 27, 28 tuổi, mái tóc khá dày, mặc quần áo lao động màu xanh. Người đàn ông hỏi anh có phải cô Joan sống ở căn hộ đó không. Anh sinh viên trả lời cô Joan ở căn hộ tầng trên. Sau đó, anh nghe thấy tiếng mở cửa ở căn hộ của Joan. Anh nghĩ rằng cô hàng xóm tầng trên quen biết người đàn ông đó và không mảy may nghi ngờ gì nên đóng cửa phòng mình lại. 10 phút sau, có tiếng chuông điện thoại ở căn hộ Joan nhưng không ai nhấc máy. Thực ra, lúc đó cô đã bị sát hại. Tuy nhiên, cái chết của cô gái không tác động nhiều đến dư luận thành phố Boston bởi lúc này, họ đang bận quan tâm đến vụ ám sát tổng thống Kennedy.
Gần 1 tháng sau, ngày 4/1/1964, hai phụ nữ trở về căn hộ của họ ở số 44A, đường Charles, thuộc khu Back Bay sau khi hết giờ làm việc. Hai người kinh hoàng khi thấy cô bạn gái, Mary Sullivan, nữ thư ký 19 tuổi, vừa mới chuyển đến sống cùng họ cách đây 3 hôm, bị sát hại.

Nạn nhân Mary Sullivan
Kẻ giết người đã dùng tay bóp cổ nạn nhân. Một chiếc tất thít chặt quanh cổ Mary. Một chiếc khăn quàng bằng vải xoa màu hồng được thắt nút lớn ngay dưới cằm nạn nhân. Bên trên còn có một chiếc khăn màu hồng, trắng khác. Kẻ giết người đặt dưới chân nạn nhân một tấm thiệp chúc mừng năm mới.
Cô gái chết trong tư thế ngồi trên giường, tựa lưng vào thành giường, đầu gục xuống giữa hai đùi, đầu gối để cao và dang rộng. Người ta tìm thấy một vệt tinh trùng chảy từ miệng nạn nhân xuống đến ngực. Căn phòng có dấu hiệu bị lục lọi, các cánh tủ mở và mọi thứ vứt tung toé dưới sàn nhà.
Ngày 17/1/1964, thượng nghị sĩ bang Massachusetts, Edward Brooke tuyên bố ông sẽ chi rất nhiều tiền để phục vụ cho cuộc điều tra nhằm tìm ra kẻ giết người gây kinh hoàng khắp thành phố Boston nói riêng và bang Massachusetts nói chung. Với ông, đây là ưu tiên số 1.

Thượng nghị sĩ bang Massachusetts, Edward Brooke
Ông Brooke quyết định thành lập một đội điều tra đặc biệt để phối hợp hoạt động với các sở cảnh sát. Ông yêu cầu đội điều tra này phải tuyệt đối “kín mồm kín miệng” trước báo giới. Người đứng đầu đội điều tra (có tên là “Đơn vị đặc nhiệm truy lùng và phát hiện tội ác”) là bạn thân của thượng nghị sĩ Brooke, đồng thời là trợ tá của ông, John S.Bottomly. Lúc này, vai trò của cảnh sát trưởng thành phố Boston McNamara trở nên mờ nhạt hoàn toàn.
Việc chọn lựa Bottomly là người đứng đầu đơn vị đặc nhiệm của thượng nghị sĩ Brooke đã vấp phải sự phản đối quyết liệt bởi Bottomly là người thiếu kinh nghiệm về luật hình sự. Tuy nhiên, những người ủng hộ Bottomly lại khẳng định ông là người trung thực và rất dễ mến. Còn McNamara thì không đánh giá cao Bottomly.

Đối trưởng đội điều tra đặc biệt John S.Bottomly (đeo kính)
Đội điều tra của Bottomly gồm điều tra viên Phillip DiNatale, cảnh sát thành phố Boston; cảnh sát đặc nhiệm James Mellon; Stephen Delaney, sĩ quan cảnh sát đến từ thủ đô Washington và đại uý cảnh sát bang Massachusetts, Andrew Tuney. Bác sĩ Donald Kenefick được giao đứng đầu ban tư vấn y học – tân thần học gồm nhiều chuyên gia, phụ trách việc dựng chân dung của giết người.
Để bắt đầu công việc, đơn vị đặc nhiệm phải xem xét, phân loại 37.000 trang báo cáo của các sở cảnh sát về các vụ án có liên quan đến 2.300 kẻ tình nghi đã bị thẩm vấn.
Thống đốc bang Massachusetts, Peabody tuyên bố thưởng 10.000 USD cho người nào cung cấp thông tin giúp bắt giữ và kết án kẻ đã gây ra cái chết của 11 nạn nhân.
Theo gợi ý của Bottomly, thượng nghị sĩ Brooke đã đồng ý để Peter Hurkos, chuyên gia về tâm linh nổi tiếng người Hà Lan tham gia đơn vị đặc nhiệm.

Chuyên gia tâm linh nổi tiếng người Hà Lan, Peter Hurkos
Một nhà doanh nghiệp giấu tên đồng ý chi tiền để trang trải cho mọi chi phí cá nhân của Hurkos. Hurkos có nhiệm vụ nhận diện bằng được một kẻ tình nghi trong số những kẻ mà đơn vị đặc nhiệm từng thẩm vấn. Và ông ta đã chỉ cho họ một kẻ tình nghi. Đó là một người bán giầy 57 tuổi, có tiền sử bệnh tâm thần.
Liệu người bán giầy có phải là hung thủ của hàng loạt các vụ giết người và cuộc điều tra quy mô lớn này sẽ đi đến đâu, mời các bạn đón đọc Ác quỷ thành Boston (Kỳ 4)
__________________
just call my name.....
...And I'll be there
|